Thứ Ba, 3 tháng 12, 2013

TIẾNG THƠ RƠI

TIẾNG THƠ RƠI

Tiếng thơ rơi như cánh lá rơi nghiêng
Chạm vào ký ức “ một thời để nhớ”
Ngày xưa – người xa – đường trần một thuở
Rừng biên cương sương hòa mây bay .

Cái lạnh mùa đông giữa ngày hè miền Tây
Suối Nặm Hoài làm đường biên Lào – Việt
Tung tẩy đùa bơi , nổi da gà , vẫn thích …
Dưới tán lá kia có ánh mắt trộm nhìn .

Cái ngẫu nhiên rồi bỗng hóa nên duyên
Giữa heo hút núi ngàn vẫn gieo nhiều kỷ niệm
Không tiện nói và không thể viết …
Dấu kín trong tim , nhiệm vụ còn dài …

Chữ “ nào ngờ” chắc chẳng trừ ai
Mỗi phút xe lăn xa thêm quãng đường ly biệt
Bặt tin nhau , mỗi cõi lòng thao thiết
Cá nước – chim trời – sao Hôm – sao Mai .

Tháng năm trôi dằng dặc dặm dài
Vương vấn tương tư dục bao hoài niệm
Đời vạn biến , nhưng lòng ai bất biến
Kỷ niệm xưa vẫn mãi đẹp suốt đời …

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét