Thứ Bảy, 20 tháng 12, 2014

Thơ Phạm Kim Lợi và Nguyễn Gia Khanh


ĐÂU DỄ BỎ CHƠI
          (Họa)
Ta mỉm cười lên, cợt với đời
Ân tình cứ mặc lúc đầy vơi
Cùng gieo tâm sáng thêm lành nghiệp
Chớ để thân tàn lại kiệt hơi
Kẻ sĩ nào tham danh giữa chợ
Chim bằng há ngại gió trên trời
Dọc ngang cho thỏa thân nam tử
Đâu dễ già này bỏ cuộc chơi.
                     Nguyễn Gia Khanh
Bài xướng:
CỨ MÃI CHƠI
Chua ngọt đắng cay trải nghiệm đời
Chưa già mà bệnh có đâu vơi
Một thời quân ngũ dầm sương gió
Mấy dạo ngoại thương xả sức hơi
Tóc bạc chẳng màng vài góc đất
Đầu xanh há quản bốn phương trời
Ngẫm ra con tạo đà oan nghiệt
Đã thế thì đây cứ mãi chơi.
                        Phạm Kim Lợi

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét